Top Ad unit 728 × 90

Cách để Virus mãi mãi không trở thành đại dịch

ĂN THỊT THÚ RỪNG SẼ MẮC NHIỀU BỆNH NAN Y

[Có tin nói con virus gây ra bệnh viêm phổi Vũ Hán xuất phát từ rắn và dơi hoang dã, mặc dù chưa có tài liệu xác minh nhưng tôi tin chắc thông tin trên là có cơ sở. Xin giới thiệu lại một bài trong loạt bài viết về động vật hoang dã của tôi đăng trên Thanh Niên 8 năm trước. Tôi được trao giải thưởng “nhà báo xuất sắc” bảo vệ động vật hoang dã cho loạt bài này cùng với loạt bài về loài tê giác, giải thưởng được trao với sự phối hợp của các tổ chức bảo vệ động vật hoang dã quốc tế và trong nước như Freeland Foundation, WCS, TRAFFIC Đông Nam Á, PanNature và Đại sứ quán Hoa Kỳ. Tôi không có ý khoe khoang gì khi được giải thưởng đó, mà đề cập chỉ để chứng minh rằng nội dung bài viết không phải là chuyện nói bừa. Post lại bài viết này giúp mọi người một chút hiểu biết để tránh xa các thứ thịt động vật hoang dã nhằm tự bảo vệ sức khỏe của mình, nhất là khi con virus corona đáng sợ không có thuốc điều trị đang có nguy cơ lây lan. Chúc mọi người năm mới bình an vui vẻ, nhưng phải bảo vệ sức khỏe của mình mới bình an vui vẻ dài lâu được.

Không ăn thịt động vật hoang dã là cách tốt nhất để phòng tránh virus lây nhiễm sang người
Không ăn thịt động vật hoang dã là cách tốt nhất để phòng tránh virus lây nhiễm sang người

Khác với gia súc gia cầm, thú rừng sống trong môi trường không giống với môi trường sống của con người, chúng ăn không ít những thực vật và động vật độc hại với cơ thể con người, do đó thịt của chúng người ăn vào có thể sinh nhiều bệnh rất khó chữa.
Ăn thịt thú rừng và sử dụng các bộ phận của thú rừng tốt cho sức khỏe ở đâu thì chưa ai thấy rõ, nhưng tác hại của nó đối với cơ thể con người là điều chắc chắn. Các bậc chân y thời xưa đã chỉ rõ điều đó sau một quá trình lâu dài theo dõi, khảo nghiệm và đúc kết.
Sách “Nguyễn Phúc tộc dược minh y kính” (một cuốn sách thuốc gia truyền của các bậc chân y nhà Nguyễn) chỉ rõ rằng, chỉ có thịt của những con vật được con người thuần dưỡng lâu đời ăn vào mới tốt cho cơ thể, vì chúng sống trong môi trường sống của con người, ăn những thứ quen thuộc với con người. Còn thú rừng thì sống trong môi trường có nhiều dị biệt, chúng ăn những giống thực vật và động vật mà con người không biết, trong đó có không ít những cây lá hoa củ và côn trùng độc, dị ứng với trạng thái sinh học của cơ thể con người.
Chẳng hạn, heo rừng và nhím thường ăn nấm độc. Cơ thể của chúng thích nghi với các chất độc đó, nhưng thịt của chúng người ăn vào sẽ sinh chứng thần kinh bất ổn, ăn thường xuyên có thể bị rối loạn hành vi hoặc trở nên hung hãn.
Nai, hoẵng… ăn nhiều thứ lá độc, nên người ăn nhiều thịt nai thịt hoẵng có thể sinh chứng “lãng lãng lơ lơ” như người mất trí.
Hổ, báo, beo, trăn, rắn … có vô số những bọ, ve, rận ngoài da và các ký sinh lạ trong cơ thể, trong đó có những loài ký sinh rất bé mắt thường không nhìn thấy, những ký sinh này tiết ra nhiều độc tố trong thịt và sống được trong nhiệt độ rất cao, nên thịt của những con này người ăn vào sẽ bị tổn hại mạch máu, bị các bệnh ngoài da và phong ngứa rất khó chữa trị.
Những bọ, ve, rận và các loại ký sinh chồng chất lên nhau dày đặc trong da rắn, khi ngâm rượu những ký sinh này không chết, chúng sẽ theo rượu mà chui vào cơ thể người. Các độc tố sẽ tích tụ lại, biến thành các bệnh nan y khiến thầy thuốc phải bó tay.
Chồn, cheo… cũng ăn nhiều loại côn trùng độc, nên thịt của chúng đàn ông ăn vào có thể rối loạn cương dương, phụ nữ ăn vào sẽ mắc bệnh phụ khoa.
Mật gấu, tuy có thể chữa được một số bệnh, trong đó có bệnh đau mắt, làm tan máu bầm… Tuy nhiên trong mật gấu có nhiều chất dị ứng với cơ thể người. Cần biết, đã là mật thì mật gì cũng có thể làm tan máu bầm, không cứ là mật gấu. Bởi vậy, đối với các chứng dùng mật gấu, nên thay bằng mật dê và mật heo là tốt nhất. Mật dê không những hoàn toàn thay thế được mật gấu mà còn có tác dụng trị liệu nổi trội hơn mật gấu trong việc chữa các bệnh về mắt (các chứng cườm nước, mây mọng thịt). Riêng mật heo, còn nổi trội hơn mật gấu trong việc chữa chứng nẻ gót chân. Khi gót chân bị nẻ (có khi nẻ tới xương), bôi mật gấu vào có thể chữa được nhưng sẽ gây biến chứng rất nguy hiểm, trong khi dùng mật heo hấp chín pha với nước cơm (nước lấy từ nồi cơm nấu sôi) bôi vào một thời gian ngắn sẽ lành, không có tác dụng phụ gì cả. Mật heo cũng trị được các bệnh về mắt, bệnh thoái hóa da và sừng hóa bàn tay bàn chân. Tóm lại theo các tài liệu đông y chân truyền thì mật dê, mật heo có giá trị chữa bệnh tốt hơn nhiều so với mật gấu, lại là các sản phẩm dễ kiếm nhất và hầu như không tốn tiền, trong khi mật gấu thì rất đắt.
Ngà voi, có thể làm làm thuốc chữa được một số bệnh quan trọng, tuy nhiên, chỉ có ngà lấy từ con voi chết già mới có giá trị y dược, ngà voi lấy từ voi sống hoàn toàn không có giá trị gì.
Đối với răng hổ cũng vậy, lấy từ những con hổ chết già có thể chữa được một số bệnh, nhưng giết hổ sống để lấy răng thì cái răng đó cũng vô giá trị. Còn xương hổ thì về y lý chẳng có gì khác biệt so với xương heo xương bò.
Đối với gạc nai, gạc hươu, tuy tốt cho cơ thể người và khi cắt đi chúng có thể tái sinh, nhưng nói chung là không nên dùng, vì hoàn toàn có thể thay thế bằng những thứ đơn giản rẻ tiền hơn. Ví dụ, nấm mối và nấm khoang có giá trị dinh dưỡng và dược lý không những không thua kém mà còn tốt hơn rất nhiều so với gạc nai, gạc hươu.
Đối với loài tê giác đã bị tuyệt diệt ở nước ta, thảm họa này xuất phát từ sự ngộ nhận về tác dụng của chiếc sừng của nó, chúng tôi sẽ có bài phân tích riêng.
Bởi vậy mà tổ tiên ta từ khi định canh định cư làm lúa nước và thuần dưỡng các vật nuôi để làm thực phẩm, hàng ngàn năm qua phần lớn các vị đã dứt khoát nói “không” với thịt thú rừng.
Rừng thiêng thú hoang tương tác nhau mà tồn tại. Từng nhóm từng nhóm quyện sinh với nhau thành một quần thể, dung dưỡng cái tốt, chế ước cái xấu, tạo ra thế cân bằng, mỗi giống mỗi loài đều có vị trí, thiên nhiên không sinh ra bất cứ thứ gì thừa thãi. Chẳng hạn, gấu, heo rừng và gà rừng bao giờ cũng là “hàng xóm” tốt của nhau. Chỗ nào có gấu, chỗ ấy có heo rừng, gà rừng và ngược lại. Gấu là con vật không sợ cọp, nhưng khi gấu ăn mật ong sẽ bị say, trạng thái như bị thôi miên dễ bị cọp xơi, nếu lúc đó có cọp đến thì gà rừng sẽ báo động. Gà sẽ ăn những thức ăn thừa của gấu (ấu trùng ong), vừa đủ dinh dưỡng vừa không bao giờ bị dịch. Gấu là con vật không biết đánh hơi trong khi khả năng này ở heo rừng lại rất tốt, vì vậy heo rừng biết cách bới tìm các củ, rễ, nấm ăn được, gấu sẽ ăn theo heo rừng. Heo rừng lại rất sợ cọp và trăn, nên gấu sẽ bảo vệ heo rừng khi có cọp hoặc trăn xuất hiện. Phân gấu, phân heo vừa làm cây cối xung quanh tươi tốt vừa làm sạch môi trường, ngăn ngừa được mọi thứ dịch bệnh cho cả các động vật thực vật xung quanh. Trong rừng thiêng có vô số những nhóm quyện sinh như vậy, tạo thành một hệ sinh thái cân bằng vững chắc. Chính hệ sinh thái cân bằng vững chắc này bao đời nay đã bao bọc, nuôi dưỡng môi trường sống của con người.
Giữa con người cùng vườn tược gia súc gia cầm với rừng thiêng thú hoang từ lâu đã xác định ranh giới “nước sông không động đến nước giếng”. Nhưng con người chỉ được “nhận” mà không thấy “cho”. Không những không “cho” bất cứ thứ gì mà còn vô ơn bạc nghĩa. Chớ nghĩ “cọp ăn thịt người” mà cho cọp là “ác thú”, chẳng qua chúng buộc phải “tự vệ chính đáng” mà thôi. Nhưng cứ mỗi một người bị cọp ăn là có hàng vạn con cọp bị con người giết lấy xương nấu cao hổ cốt. Và chớ nghĩ “rắn cắn người” mà cho rắn là “đồ ác độc”. Rắn độc vốn không sinh ra để cắn người, người ta tính cứ 4000 lần con người chạm vào con rắn chỉ có 1 lần bị rắn cắn và cứ 1 người bị rắn cắn thì có hàng triệu con rắn bị con người đem ngâm rượu.
Những đạo lý trên đây các nhà bảo vệ môi trường đã gào rát họng nhưng chẳng ai nghe. Bởi vậy qua bài này chúng tôi muốn gửi một thông báo thực dụng nhất : Dù quý vị không quan tâm đến đạo lý đi chăng nữa cũng chớ có ăn thịt thú rừng, vì ăn chúng quý vị chắc chắn sẽ mắc nhiều bệnh nan y không thể chữa khỏi !
Chúng ta phải ngưỡng mộ và học hỏi các vua chúa nhà Nguyễn, bởi các vị không những không dùng các bộ phận thú rừng để chữa bệnh mà trong thực đơn cũng không bao giờ có thịt thú rừng. Cái gọi là “nem công chả phượng” trong món ăn cung đình Huế chỉ là sự tưởng tượng bịa đặt của ai đó. Ngay cả những con nai con hoẵng đi săn được, các vua Nguyễn cũng không ăn, nếu có thì chọn những con bị bắn nhưng không chết đem nuôi dưỡng bằng những cây cỏ quen thuộc với con người một thời gian dài mới đem ăn được.
Ngày nay, các quán thịt rừng đang mọc lên như nấm, khắp nơi khắp chốn, từ thành thị tới thôn quê. Sừng tê giác, cao hổ cốt, mật gấu, rắn ngâm rượu... được mua bán cho tặng tràn lan, từ các “đại gia” doanh nhân đến giới quan chức, từ trí thức tới bình dân. Đó là điều chưa từng xảy ra trong lịch sử mấy ngàn năm của dân tộc. Nhìn mà hổ thẹn với tổ tiên, hổ thẹn với bạn bè quốc tế.
Nguồn: Hoàng Hải Vân